Bài biên của Pín, lấy từ blog chính chủ Pín
(ảnh ăn cắp)
Xử án.( kịch ngắn đầu tai của nhà biên kịch lừng danh Ngẩu Pín ).
Trống huyện đường thúc liên hồi, quan uể oải bước ra, nhặt hòn sỏi, ném vào đầu thầy đề đang ngủ gật :
- Ra xem thằng nào?
Thầy đề lẹt quẹt ra và vào:
- Bẩm quan, thàng bần nông răng vẩu mồm thối.
-Nó là thàng nào tao nghe quen quen?
- Bẩm quan, nó là bất hủ, từ khi sinh ra tới gần đây, nó cà đánh nhau không sót một ai, cả huyện này ngán nó ạ.
- Thế nó đéo làm ăn gì hả?
- Bẩm có, từ hồi nó khoe là cách-tân, nó cũng có làm ăn tý ty ạ! cũng đủ vắt mũi đút miệng ạ.
- thế trước đó?
- bẩm như con đã nói, nó cà đánh nhao không sót một ai ạ, mà bẩm đánh nhau với toàn đại hào phú, bẩm nó mấu lắm ạ, thàng này quả nhiên danh bất hư truyền, đánh nhau nhiều, đói mốc mõm ra, nó vác rá đi khắp họ hàng ăn chịu ạ.
Quan ngửa cổ lên trời than thở:
- Thế thôi coi như tao với mày hôm nay ra ngõ dẫm phải cứt rồi, Lính lệ đâu!!! cho nó vào đây...
Lệ : Ù ù ù ù ù ....
Răng vẩu mồm thối nghênh ngang bước vào...
- Dạ con chào quan lớn, chào thầy đề.
- Thàng kia, sáng ra đã gõ trống kêu oan, rồi phì hơi diệu khắp công đường, chẳng hay mày muốn cái gì?
RVMT ( rang vẩu mồm thối ) :
- Bẩm quan lớn, con bận gì thì bận, sáng ra phải làm cút diệu với bát tiết canh với đôi lòng lợn ạ, hôm nay con đánh trống để kiện thàng trọc phú Gấu trúc, có cướp cái ao của nhà con ạ !!!.
Thầy đề:
-Nó cướp thế nào?
-Bẩm, con được thừa hưởng cả cái nhà cái ao, thằng Trọc Phú có cướp cái ao ạ.
Quan:
-Kiện tụng là việc lớn, mày nhỏ bé nghèo hèn răng vẩu mồm thối, tai tiếng khắp vùng, thằng Trọc phú kia của nả đầy nhà, cả huyện này là con nợ nó, nhỡ mày có thắng, tao cũng không sai tuần tróc cái ao được cho mày, nhược bằng mày thua, thì cả cái ao đi đứt, vậy mày nghe tao, về nhà chí thú làm ăn, mày với nó, tao nghe nói bắt tay hảo hữu với đôi chục năm nay, có cả chữ vàng chữ bạc như môi răng máu sắt, kiện tụng làm gì cho nó thanh động nha môn? nghe tao, về lo làm ăn!!! ,,, về.
RVMT:
- Bẩm quan, phen này con đã quyết, phải làm cho ra ngô-khoai ạ!
-Thế thua thì sao, mày làm gì còn ai chơi? cả huyện này nó tởn mày, lại đói thối mồm ra?
-Bẩm quan con có thằng Cờ hoa với thàng Lùn-1-mẩu làm anh-em-xương-máu ạ!
- Tao nghe nói, ngày xưa mày 2 tay 2 phóng lợn, đuổi đánh chúng nó chạy vãi cứt ra rồi cơ mà?
- Bẩm quan vụ đó xưa rồi ạ, giờ hảo hĩu rồi ạ.
- vậy mày quyết ăn thua đủ với thàng gấu trúc?
-bẩm chính phải ạ.
-Thế tao cũng chịu đéo bảo được mày rồi, thằng Đề cho gọi thằng trọc phú Gấu trúc vào đây.
Trọc Phú đi vào, tay ve vẩy quạt:
- Chào quan lớn, chào thầy đề.
Thầy Đề hỏi RVMT :
- Hãy gương pha ra nhìn cho kĩ, thàng kia ( chỉ Trọc phú) có phải là thàng mày kiện nó tội cướp ao không?
- dạ bẩm to beo phương phi chính nó. thàng này có xé thàng từng sợi, con cũng nhận ra ạ.
Thầy đề hỏi TPGT:
- mày có nhận ra thàng kiện mày, Răng vẩu mồm thối đứng kia không?
- Bẩm thầy đề, thàng này đệ con bao nhiêu năm, có băm nó làm 3 khúc vứt xuống sông thối, bẩy bẩy 49 ngày sau con vẫn nhận ra ạ.
- Hay lắm, vậy chúng mài đứng sang 2 bên, tao tuyên bố bắt đầu xử án, cho thàng rang vẩu tố trước.
Lính lệ: Ù ù ù ù..
Trống thúc 1 hồi, Vụ xử án bắt đầu.
RV : Bẩm quan, hồi năm thất tứ, nó cướp ao của con ạ.
TP: Bẩm, hồi năm ngũ bát, nó điểm chỉ vào văn tự, nhường con cái ao ạ.
Quan hỏi RV: Có chuyện mày điểm chỉ vào văn tự nhượng nó ao không?
RV: bẩm quả có chuyện đó, nhưng con không có từ nào nhắc đến cái ao ạ.
TP: bẩm, con ra thông cáo khắp huyện rằng cái ao của con, nó biên văn tự nói ràng đồng ý ạ
Quan: có chuyện đó không thằng răng vẩu kia?
RV: bẩm quả là có ạ, dưng mà hồi đó, cái ao không phải của con, mà của thàng em con, tên là Cọng hành, thành ra văn tự vô dụng ạ.
Quan: quả có vậy, vậy sao ao lại của em mày?
RV: bẩm, cụ kị để lại cái nhà cái ao, con với thàng em bất hòa chia đôi nhà, ao thuộc thàng em ạ.
Quan ( chỉ vào Răng vẩu): lúc mài điểm chỉ vào văn tự ngũ bát, có thàng nào kề dao vào cổ mày không?
- bẩm không ạ.
- thế có thàng nào ép buộc mày không?
- bẩm không ạ.
- Vậy thàng trọc Phú ra thông báo khắp huyện thì kệ con mẹ nó, sao mày còn biên văn tự đồng ý làm gì?
Trọc Phú cười đểu!!!
RV: bẩm, là hồi đó, thàng Trọc Phú chi viện xe pháo mã tấu phóng lợn ngũ cốc.. để con đánh đuổi thàng em con ạ
Trọc Phú lại cười đểu: - Bẩm quan, con chi viện cho nó từ ổi đội đầu, đến đôi hải xảo ạ.
Quan:
- Vậy là mày điểm chỉ vào văn tự đồng ý với thàng trọc Phú, là mày cũng hưởng lợi đó chứ thàng răng vẩu mồm thối kia?
- bẩm quả có vậy, cơ mà cái ao lúc đó, có thuộc phần con đâu ạ?
- thế phần ai mẹ chúng mày rắc rối quá đi? Quả nhiên thằng mồm vẩu kia, mày cũng có tý gian hùng đó?
-Bẩm, hồi ngũ tứ, con và bố nuôi Gô loe gà trống, có biên văn tự cưa đôi cái nhà, rồi bố nuôi trao lại cho thàng em Cọng hành mới đẻ sau đó ít lâu ạ, bố con con có thỏa thuận 2 năm sau sẽ biểu quyết đại gia đình rồi sát nhập, cơ mà thàng Cọng hành bố láo, nó đánh tháo ạ.
- thế thàng Cọng hành có điểm chỉ vào cái văn tự ngũ tứ hay không?
- bẩm không ạ, lúc đó nó chưa sinh.
Quan đập bàn: Nó không điểm chỉ, thì nó cần đéo gì phải theo Ngũ tứ văn tự hả thàng răng vẩu kia? rồi cái ao với nửa cái nhà là của thàng cọng hành phải không?
- Bẩm phải ạ, năm thất tứ, thàng Trọc phú cướp cái ao của Cọng hành ạ, 1 năm sau, con cướp nốt cái nhà ạ.
-Thế lúc thàng Trọc Phú cướp ao, mày có chửi như mày vẫn chửi mất gà không? Mày to mồm lắm cơ mà?
- Bẩm không ạ, con với trọc phú hồi đó là hảo hữu ạ. chỉ thàng cọng hành chửi thôi ạ.
Thế ao nhà mày sao mày không chửi, mày câm mấy chục năm rồi?
- Bẩm vì chính con cũng đánh thàng cọng hành trên cạn ạ, thàng trọc phú đá cái ao, thì con cũng đá cái nhà ạ, nói ra thì dài, cơ mà con thực oan sai, con sai thàng em họ con là thàng Lâm thời cướp hồi thất ngũ, rồi 1 năm sau là thất lục, thàng lâm thời nhập cái nhà cướp được của cọng hành vào nhà con thành 1 nhà, cái ao lúc đó mới là là phần con ạ.
-Vậy thàng Lâm thời, khi mất cái ao hồi thất tứ, nó có chửi cùng thàng cọng hành không?
- Bẩm nó là đệ con, con không chửi nó cũng không chửi ạ!!
-Giờ Thàng cọng hành đâu?
- bẩm nó chết thảng cẳng ạ!!!
Quan:
-Vậy ra chúng bay cùng 1 phường ăn cướp với nhau, thàng cướp ao thàng cướp nhà, giờ thàng cướp nhà đòi thàng cướp ao, thì tao không xử được, vì chúng mài cùng 1 guộc với nhao, làm gì có lí gì cho sở hữu đồ ăn cướp hả thàng kia? Gọi thằng Cọng hành đội mồ dậy thì tao mới xử được bớ thàng răng vẩu ăn cướp kia.
- Bẩm con không ăn cướp ạ, ao đó cha ông để lại cho con ạ!!
- Cha ông để lại, thì mày đã điểm chỉ vào văn tự ngũ bát thừa nhận cái tấu chương của thàng Trọc Phú ? trong khi không ai kề dao vào cổ mày bắt điểm chỉ? Chính mày, do muốn cướp nhà của em mày, đã đổi ao lấy phóng lợn mã tấu lương khô, giờ còn kêu ai, mày thua kiện, bãi tòa!!!
-Lệ đâu, nọc thàng rang vẩu, đánh đủ 100 hèo tội bố láo, khua trống nhức sọ quan.
lính lệ: ù ù ù ù ù...
Trọc Phú:
-Bẩm quan lớn con xin quan lớn, con với nó dù sao cũng là anh em thuần xỉ quan thiết thập lục kim tiền, mong quan gia ân....
-Gia ân sao?
- Quan bớt cho nó 1 hèo, đánh nó 99 hèo thôi ạ!!!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét