Thứ Ba, 27 tháng 5, 2014

Em thích chiến tranh

Bài của An Hoàng Trung Tướng, copy từ blog Bắp Ngô, đăng lại nhân dịp lòng nồng nàn yêu nước của trăm trẹo Lừa quốc nội lẫn hải ngoại đang sôi sùng sục (đcm sùng sục - ấy số liệu phiên phiến thế, ai dỗi hơi đ éo đâu mà đi thống kê).
 Làm thơ em vốn đ éo ham
 Làm văn em lại đ éo ham vô cùng.


Lời tòa soạn: Bầi này để trong bóc này có thể cũng không thích hợp lắm, dưng cơ mà nó có sử dụng những tư liệu lịch sử sống động đã được đảng ta kiểm chứng, nếu điếu có chiện mang nó sang chỗ khác. Tiên sư bố lão C. bựa hay V. đại gian đại ác đừng có bẩu là sai bóc mà múp đi nhé. Tên riêng chỉ có tính chất cảnh báo và minh họa, không nhằm vào một cá nhưn đảng viên nào đâu nhé.

Đây là bài văn được giải nhất trong một kỳ thi học sinh giỏi văn toàn quốc năm nào thì điếu nhớ, dưng dứt khoát em học sinh viết ra nó tên là Sản Thối. Tên riêng chỉ có tính chất cảnh báo và minh họa, không có ý ám chỉ cụ tỉ một cá nhưn đảng viên nào đâu nhé.

Bài văn xuất sắc nhất thế kỷ.

Đề bài: Em hãy sử dụng những tư liệu lịch sử của nhà sử học Nhựt Bẩn Kanishi mà chúng ta tạm gọi là bác Xi để mô tả cuộc chiến tranh thần thánh của dân tộc ta chống lại đế quốc Mẽo xâm lược chó chết. Hãy làm cho cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc ta trở nên thánh thiện đáng yêu đáng nhớ như một biểu tượng bất diệt của tình yêu tự do.
-------------
Bài làm của em Sản Thối

Em là một người sinh ra sau chiến tranh, khi tổ quốc thân yêu của chúng ta đã sạch bóng quân thù. Chúng em vô cùng sung sướng khi được biết cha ông chúng em đã từng được phép cầm súng bắn thẳng vào đầu những con chó tư bẩn mà chả bị kết án tử hình cái mẹ gì cả. Như thế này này:


Chà chà đúng là các chiến binh hạnh phúc.

Em mơ ước lại có chiến tranh một lần nữa. Uýnh nhau với thằng điếu nào thì điếu quan trọng, dưng tốt nhất là uýnh nhau với thằng sen đầm đầu xỏ Mẽo, chứ uýnh bọn Căm Bốt Ai Lao thì chán vựt vã.

Em yêu chiến tranh.

Thực sự em khao khát được uýnh nhau. Được cầm súng AK do nước bạn XHCN sản xuất, kê vào thái dương một tên địch tư bẩn đã ra hàng băng bó đầy mình, và làm một phát đòm. Thật sung sướng khi thấy thằng địch ngã lăn quay ra máu chảy ồng ộc não văng tung tóe như phân ** té re.

Không cần chờ lệnh bắt lính của Bộ chính trị, học sinh sinh viên thanh niên ngoan hiền chúng em sẽ vui tươi phấn khởi xung phong lên đường giết giặc như thế này này:


Khi ấy gia đình chúng em sẽ sửa soạn những tấm chân dung như thế này này: 


để đặt trước lên bàn thờ phòng khi chúng em được hy sinh cho tổ quốc thân yêu. Trời ạ nếu mà được quyết tử cho tổ quốc quyết sinh thì hạnh phúc vô cùng nhỉ. Con vện của em sẽ viết hồi ký về em như thế này này:






Đảm bào nó sẽ in được hai mươi vạn cuốn và bán được rất nhiều tiền. Gì chứ tiền thì em thích lắm.

Ừ thì em thích tiền. Dưng cơ mà em thích chiến tranh hơn nhiều.

Bởi vì em cần bảo vệ những đồng bào đau khổ như thế này này:



Em cần giải phóng họ khỏi sự áp bức tàn bạo của quân xâm lược khốn khiếp bú kặc. Địt mẹ quân xâm lược bú kặc. Em sẽ được chửi tên Bút là thằng bú kặc, tên tổng thống bù nhìn điếu được Mặt trận tổ quốc giới thiệu gì cả. Đúng là xã hội nhơ bẩn.

Con vện em ở nhà thì ra đường đào hầm chông như thế này này:


Và cất lên những lời ca sục sôi khí thế hào hùng cách mạng:

Ai nhanh tay vót bằng em
Bao mũi chông nhọn hoắt căm thù
Xiên bao quân cướp nào vô đây

Những tên giặc nào không bị em bắn bể sọ ở tiền tuyến thì cũng bị con vện em cho ngã thụt xuống hầm chông của nó ở hậu phương. Giời ạ, cứ tưởng tượng một tên Mẽo xâm lược bị chông tre tẩm kứt gà sát của con vện em đâm sụt một phát vào bẹn. Cái chim to tổ bố của y thị sẽ xìu xuống nhăn núm như khúc lòng lợn thối, không thể nào đi hãm hiếp các phụ nữ vô tội được nữa.

Ờ mà phụ nữ không được ai hiếp thì chắc cũng buồn lắm nhỉ. Cái này là em tào lao một tí thôi, cảm thán ý mà. Xin các thầy cô đừng trừ điểm.

Chiến tranh thật khoái lạc.

Không khoái sao được khi toàn thế giới yêu chuộng hòa bình đều đứng sau chúng ta. Từ ông già râu ria xồm xoàm như ông này này:


đến cô diễn viên xinh đẹp như thế này này:



đều tán thưởng cho sự nghiệp bắn giết của em và các bạn em.

Thích nhất là nếu em bị quân giặc bắt và đem ra xử tử. Em sẽ khẳng khái giật mảnh băng đen bịt mắt như bác Tố Hữu đã bẩu thế, và vạch tội bọn đế quốc sài lang như thế này này:


Em sẽ bị bắn đòm đòm đòm đòm đòm đòm đòm, đúng bảy phát vào tim. Sẽ trở thành liệt sĩ anh hùng cách mạng, thành tấm gương cho các thế hệ thanh thiếu niên ngoan hiền. Tên của em sẽ được đặt cho các đường phố công viên nhà hát cầu cống. Con vện em tha hồ hưởng tiền tuất mỗi tháng 200 ngàn đồng và đi cưới một thằng chồng phò phạch. Gì chứ nghĩ đến 200 ngàn đồng một tháng là em thích lắm. Em thích tiền mà. Dưng cơ mà thực ra em vẫn thích chiến tranh hơn. Em thề đấy. Em thích chiến tranh thật mà.

Đương nhiên nếu con vện em không thích ở nhà, thì nó cũng có thể viết đơn xỉn ra chiến trường.

Đi chiến trường
Gùi trên vai nặng trĩu
Đàn ta lư em cất tiếng ca vang lừng núi rừng
Mừng thắng trận quê em..

Nó sẽ chụp một bô ảnh xinh tươi gửi cho em như thế này này:


Kể ra nếu nó bị chết thì cũng không hay. Nhìn chung là em không muốn gái chết sớm. Gái cần được sống lâu để cung phụng cánh đàn ông chúng em. Dưng cơ mà trong chiến tranh thì gái cũng chết ầm ầm, như các cô này này:


Trẻ thế mà đã chết ngỏm. Ồ nghĩ đến đây thì em cũng đồng ý cho con vện em được hy sinh anh dũng. Nó cũng sẽ nủi tiếng như em. Bình đẳng mà. Thấy đảng ta bẩu thế. Giai gái gì thì cũng có quyền chết cho độc lập tự do như nhau.

Chiến tranh thích thật.

Ở chiến trường thì không chỉ úynh nhau là hay, mà chiện tình cảm chắc cũng lâm ly lắm. Em cứ ước ao thế. Ví dụ em bỗng nhiên có thêm một con vện tươi tắn như cô này này:


Cặp mắt căm thù quân xâm lược sáng quắc như thế này này:


Nhìn thấy bộ ngực không? Cứ gọi là nước dãi chảy ồng ộc. Rất chi là xếch xi nhá.

Dưng cơ mà em với cô ý sẽ không làm tình. Chúng em sẽ chiến đấu bên nhau thánh thiện như các đảng viên cộng sản chân chính. Em sẽ ngủ cùng cô ấy trên một chiếc võng dù, dưng cơ mà dứt khoát không làm chuyện đó. Dứt khoát em sẽ cho tay vào bẹn và nghiến chặt răng để không sơ sểnh tụt mẹ nó quần ra. Thấy đảng ta bẩu người cộng sản nào cũng thế cả. Tại vì chúng em chưa cưới nhau mà. Ai lại vi phạm luật hôn nhân gia đình đã được quốc hội thông qua bao giờ. Em không thể mắc tội hủ hóa trước khi trở thành anh hùng liệt sĩ.
Công nhận là chiến tranh thật lãng mạn.

Dưng cơ mà nhân đây em cũng có lời phê bình nhà sử học Kanishi. Cái tấm hình này mà bác ý bẩu là Khâm Thiên thì đúng là bựa quá:


Cả đây nữa này:


Nhìn thấy dòng sông bên tay phải không? Khâm Thiên điếu gì đâu. Đấy là Việt Trì.

Đây mới đúng là Khâm Thiên này: 


Toàn phố Khâm Thiên sau mấy vụ không kích chỉ chết có nhõn 2 ngàn người. Mà cái bọn Mẽo ngu thật, đả bỏ bom lại còn thông báo trước cho người ta sơ tán, ngu thế thua là phải. Tất nhiên là dân ta anh hùng điếu ai lại đi tin thằng Mẽo, thế là có hai ngàn chú ra đi oanh liệt.

Hai ngàn mạng Lừa thì ăn thua chó gì so với lính chiến chúng em ở chiến trường. Bác Nguyễn Chí Thanh chỉ phẩy tay một cái, là chúng em tha hồ hy sinh. Bằng tổ quốc ghi công cứ gọi là xếp cao như núi.

Mà hy sinh ở chiến trướng mới gọi là thích chứ. Lãng mạn lắm cơ.
Em yêu chiến tranh quá.

Đi úynh nhau thì thích lắm, thấy đảng ta bẩu thế:

Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây..

Sau khi giết được vô số tên địch bảo vệ trận địa, chúng em sẽ xả hơi như thế này này:


Tất nhiên là cũng có thể tươi tắn ngồi trên tháp pháo cho các cô chú phóng viên chụp hình như thế này này:


Chiến lợi phẩm thì có mà đầy bựa ra như thế này này:


Em sẽ mang về cho ông già em một khẩu M19 hay cái mẹ gì đó mà có băng đạn dài thòng để ổng đi bắn chim vào ngày chủ nhật thay cho đi hát tay vịn và mát xa không lành mạnh.

Tất nhiên là chúng ễm không cướp giết hiếp. Nếu lỡ có làm thế thì các cô các chú phóng viên cũng không nên vạch lá tìm sâu bới bèo ra bọ. Địt mẹ gì chứ trong chiến tranh thì chiện cướp giết hiếp nhỏ như con thỏ.

Sau khi chụp ảnh xong thì chúng em lại ôm súng cối như thế này này:


Đit mẹ em nói khí không phải. Trên đời này lại có cái thằng điếu nào mà ôm súng như ôm em bé thế thì bắn nhau thế điếu nào được, trong lúc khói lửa còn ngút giời.. Há há há xin phép các thày các cô cho em cười cái tay nghệ sĩ nhiếp ảnh này cái. Cười tụt cả răng ra khỏi lợi. Làm hàng gì mà phô thế.

Cuối cùng thì tất nhiên quân ta cũng chiến thắng như thế này này:


Em đang bê hoa đó. Con vện em cũng góp một tay bê hoa đó. Tên lửa ta chổng lên giời cao như con chim thanh tân ứ nhựa của một anh bần nông chưa bao giờ ra Đồ Sơn ịch phò trong một đêm thao thức nhớ về đảng bác.

Còn quân địch thì bị bắn tan nát như thế này này:


Tất nhiên đây là tranh cổ động, chứ có cái B52 chó nào như thế đâu. Tranh mà, hư cấu một tí thì chết điếu ai.

Đại khái thế. Quân ta chiến thắng quân địch thua to bị bắt đi cải tạo. Cái bác sử gia Xi này cũng chuối, chả có tấm hình chụp trải cải tạo nào cho em lấy hứng bình luận tiếp.

Đất nước ta sẽ trở lại thanh bình như thời đồ đá thế này này:



Thật là hạnh phúc. Tất cả chúng em sẽ được ở trên thiên đường. Liệt sĩ thì ở thiên đường sách giáo khoa, còn không liệt sĩ thì ở thiên đường trần gian hạ giới. Được tiếp tục sử dụng tem phiếu và sổ hộ khẩu mặc dù kẻ thù của chúng ta không muốn thế. Được cùng nhau xếp hàng hát vang bài ca Vừng Giời Đông Ánh Hồng Tươi Sáng Bừng Lên. Và nhất là được sát cánh bên nhau dưới ngọn đuốc soi đường của đảng tiến lên chủ nghĩa xã hội.

Còn các bạn nước Miền Nam tư bẩn thối nát, nhờ sự hy sinh anh dũng của em và đồng đội, sẽ cũng được hưởng những thành quả XHCN như chúng em. Điều này quả thực cũng không công bằng, dưng cơ mà cứ nghĩ đến câu Nhiễu Điều Phủ Lấy Giá Gương thì chúng em cũng phấn khởi. Tư dưng các bạn đang là tư bẩn được thành XHCN thì cũng phải biết ơn tụi em chứ nhờ.
Em yêu chiến tranh.

Bài văn của em Sản Thối đến đây là kết thúc.

Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Phò gạo

“Ga Vinh một buổi tối trời mưa. Một túp nhà lá nằm nép bên vệ đường, phía sau là khoảng nước dở ao dở rãnh, muỗi và cỏ nhiều. Một ngọn đèn dầu run rẩy vì gió, cháy leo lét được treo trước cửa sổ. Một con chó già còm cõi bê bết bùn đất và lạnh, nằm in bóng đèn dầu dưới cửa sổ, tru ư ử trong họng mà không dám vào nhà vì sợ đòn. Gió hú rít xoáy quanh cửa tranh nhau luồn vào nhà. Có tiếng mái tranh cọ nhau xào xạc như van xin. Tiếng chẫu chuộc gọi cái làm nhịp cho mưa rơi.

Bên này cửa sổ:

“Khêu to đèn thêm tí nữa, không tốn dầu lắm đâu.”

Bên kia cửa sổ:

“Thế này đủ rồi, khách xa thừa sức nhìn thấy.”

Im lặng một lúc lâu.

Bên này:

“Mấy giờ rồi nhỉ…?”

Bên kia:

“Ðồng hồ bán mất rồi… Có lẽ khoảng chín, mười giờ…”

Có tiếng chân rẽ nước đi tới, rồi một cái đầu đàn ông thò vào cửa sổ, nhễu nước lã chã xuống con chó.

“Bao nhiêu?”

Bên này:“Năm chục.”

“Ðắt thế, gái Sài Gòn còn chả tới nữa là…”

“Thế muốn bao nhiêu?”

“Hai chục…?”

“Thôi về ngủ với bò cho sướng, để hai chục đấy mai mà ăn cháo.”

“Ðồ đĩ rạc!”

Tiếng chân dậm dựt bỏ đi.

“Ba chục được không?” Có tiếng hỏi với lại.

“Ừ thôi, trời mưa mở hàng để lần sau lấy chỗ đi lại.”

“…”

“Thanh toán trước đi!”

“Gì mà vội thế, chả ‘tình’ tí nào cả.”

“Sao? Có tiền không?”

“Lấy gạo nhé?”

“Gạo gì? Mậu dịch hay gạo mới?”

“Mới chia tiêu chuẩn tháng ở cơ quan về, chưa xem.”

“Gạo mậu dịch rồi, tính bao nhiêu?”

“Hai chục.” “Ðắt quá, mà cũng không có cân nữa.”

“Mười tám đồng vậy, đong đại bằng ống sữa bò đi…”

“Ừ, thế cho tiện, cân mất công, gạo đi mua nặng ký… mà này, có trộn đá dăm vào không đấy?”

“Mang đèn ra mà soi.”

“Gạo này chỉ mười lăm đồng.”

"Ðong vun tay thế kia thành hai cân của người ta chứ còn gì…”

Một thằng nhóc chừng chín tuổi thình lình hiện ra như chui từ dưới đất lên, đứng mút tay nhìn cảnh đong gạo. Người đàn ông còn đang loay hoay cột lại cái bao của mình thì nó giật túi gạo nơi tay người đàn bà, chạy vụt ra cửa.

“Nấu cơm nhé, đừng nấu cháo… Nhớ để phần cho chị đấy.”

Người đàn bà dặn với theo…

Bên này:“Thu nhập hằng tháng bao nhiêu?”

“Thất thường lắm, không tính được.”

“Có chồng con gì chưa?”

“…”

“Quê quán ở đâu?”

“Ðô Lương.”

“Sao trôi giạt ra tận đây thế?”

“Ở quê khổ quá…”

“Khổ một chút nhưng cuộc sống lương thiện, có chồng con đàng hoàng có thoải mái hơn không?”

“Ðảng viên phải không?”

“Sao biết?”

“Chơi bao nhiêu lần rồi?”

“Ừ… mới tham quan một lần cho biết…”

“Có thích không?”

“…”

“Không sợ chi bộ biết sao?”

“Chỉ sợ quần chúng, cảm tình đảng thôi.”

“Bí thư phải không?”

“Chưa, mới phó thôi.”

“Sao biết mà mò đến?”

“Bí thư giới thiệu… ấy không phải, bà con quen biết…”

“…”

“Hành nghề bao lâu rồi?”

“Sáu năm.”

“Ðúng dân chuyên nghiệp, có bệnh không? Có không?”

“Cải tạo mới ra, chưa kịp có.”

“Vẫn ngựa quen đường cũ, phải cố gắng đè nén những đam mê thấp hèn mà nghĩ đến tương lai chứ! Chết, chết, ai đấy?”

“Ðừng sợ, con chó nằm ngoài lạnh, cào cửa đòi vào nhà đấy.”

“Ba chục… đắt quá, mất đứt một phần tư tháng lương rồi còn gì?”

“…”

“Cái gì đấy?”

“Ngô nướng…”

“…”

“Bẻ một nửa thôi, chưa được ăn tối đâu.”

Tiếng khóa thắt lưng kêu lách cách, người đàn ông kiểm soát lại cái ví của mình rồi đi ra cửa, nách cắp bao gạo.

Từ buồng trong, một bà già tay chống đầu gối, tay đấm lưng lò dò bò ra. Cầm miếng giấy đang cháy, bà múa mấy vòng tròn như đuổi vía, rồi rán sức bê chậu nước hắt toẹt ra đường.

Căn nhà lại chìm trong bóng tối.”

(Thế Giang. “Chỗ Nước Đọng”. Thằng Người Có Đuôi.)