Hồi trưa,toai ngồi ở trung chuyển chờ xe về như thường lệ. Vẫn những bà lão tay cầm combo kẹo-bông ngoãy tai-chun hoặc cái gì ba lăng nhăng đại loại thế,đi mời chào từng khuôn mặt bịt khẩu trang nặng nề,toai cũng. Bữa nay có thêm hội tin tin hiến máu cù cưa khắp lượt 4 điểm đỗ,cần cù mọi nhẽ. Con 55 chồm tới,người ta chen nhau lên,xoắn xuýt như cái quẩy,cậu lật đật chại theo ra cửa xe,nhưng k nhấc đc chân để bước lên cửa. Người ta bắt đầu càu nhàu khó chịu,toai nhìn,gọi cậu là Ngác Ngác.
Ở Nụi,người ta tiết kiệm thì giờ bằng những cách rất hay,tỉ như cấu véo nó lúc ở sở làm bằng cách vặn đồng hồ nhanh thêm 5p,thì chẳng có lý gì một chiếc xe buýt với nhung nhúc cần lao đương hối hả lại chờ cậu,xe đóng cửa lao đi. Được vài mét,xe lại dừng mở cửa. Rướn hết sức mình,NgacNgác vặn vẹo chạy theo xe. Xe đón một già hói béo tốt mặc áo màu mơ lên rồi lại đóng chặt cửa,nhưng không vội đi,mà nán lại để Ngác trình bày vài câu:" Chú ơi,cho con đi nhờ với" bằng cái giọng của kẻ đầy mồm lưỡi,hoặc là ngược lại.
Ngác,lại đi về phạm vi sân B1 ngồi xuống ngay cạnh toai. Một tintin hội hiến máu đi ngang qua chúng toai (tạm gọi là A),Ngác gọi thều thào:" em hiến máu được không anh?",nhắc lại 3 lần,lễ độ mọi nhẽ.
Đám đông nhìn vào chúng toai.
A quay lại,nụ cười tươi tốt hơi héo đi một chút,nói những gì toai không để ý rồi quay đi tìm những đối tượng khác.
Đám đông vẫn nhìn về phía chúng toai,những hàng ghế kín người nhưng chúng toai vẫn đủ ngồi thoải mái.
Ngác bắt đầu mời toai mua hàng,giờ toai mới để ý cái rổ Ngác bưng. Nó không chứa kẹo,chun,tăm bông,bấm or something like thay,nó đựng tuyền bút dạ Thiên long 2 màu xanh đỏ. Toai cười bẩu: " mình k xài bút này bạn à".
Đám đông vẫn nhìn chúng toai.
Một vài nhân dân cần lao hối hả xuống xe thấy chỗ trống định đặt đít ngồi xuống,nhưng lại lưỡng lự rồi quay đi. Sự iêm lặng kéo dài thêm cỡ 30s,rồi Ngác hát,tiếng hát như toai đã tả ở trên.
Đám đông lại nhìn chúng toai.
Đến lúc này, khó mà chịu đựng thêm được, toai lén quay sang nhìn Ngác. Đôi mắt mở to đờ đẫn,giọng thều thào khó nhọc,hơi dày một cách thái quá,đầu ngoẹo về bên phải.
Đám đông vẫn nhìn chúng toai.
2 tintin mặc đồng phục trường Học viện thanh thiếu niên tiến về phía chúng toai. Ngác lại gọi: "em hiến máu đc k?". Nam tintin k giả nhời,người nữ nở nụ cười duyên khoe 2 răng thỏ xinh xinh bắt nhời:" em bao nhiêu cân?". Ngác đáp: "em 45". "Vậy em k đủ cân để hiến máu rồi,về tẩm bổ thêm nhé" rồi định quay đi. Ngác hỏi:" sao ban nãy anh kia (A) bảo 45 cân vẫn đc?". "Đó là nữ thôi em,cảm ơn và hẹn em lần sau".
Đám đông nhìn chúng toai.
Ngác lại hát. Giọng hát thều thào khó nhọc,hơi đầy ứ ở cổ như người ngạt mũi,đầu ngoẹo sang một bên,mắt mở to đờ đẫn.
Đám đông vẫn nhìn chúng toai.
Đến đây thì toai k thể chịu đựng nủi nữa. Toai nhấp nhẩy bỏ ví ra xem xèng. 20 cụ chẵn. Toai lưỡng lự. A quay lại ngồi xuống cạnh chúng toai,bắt chuyện với Ngác. A hỏi các thứ ba lăng nhăng kiểu em bao tuổi,ở đâu,với ai... Ngác trả lời đầy đủ-khó nhọc-lễ phép.
Đám đông nhìn 3 chúng toai.
Ngác và A còn nói gì nữa k ngoài những câu kia toai k để ý,chỉ nhớ câu cuối cùng toai nghe đc là của Ngác. Ngác bảo:" nếu em đc đi hiến máu thì thích nhỉ?". Toai hết chịu đựng nủi,móc bóp đưa Ngác tờ 20 cụ bảo:" mình lấy 2 cây đỏ với xanh nhé" rồi đút bút,bóp cả vào ba lô xốc lên đứng dậy trước khi xe tới khoảng 2p.
Đám đông nhìn toai.
A nhìn toai...
@Mar 18 2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét